Hà Giang – cảm xúc thăng hoa xóa nhòa đích đến

Cung đường tưởng chừng xa nhất được đi trong năm nay, cái đích “Cực Bắc” tuy chưa tới được nhưng bù lại Đi Thôi team với style “VIC” lần này đã có những trải nghiệm – kỷ niệm có thể nói là chưa từng có và có lẽ không bao giờ quên nổi.

ha-giang-nam-2013

Vượt mưa vượt bão, vượt đèo vượt cả những khó khăn phượt trên “Mui trần xe tải hạng nặng” hát vang bài ca chiến thắng – mọi người như xích lại gần nhau hơn. Iu quá đi thôi.  😛

Chi tiết thì lấy lại nguyên văn note cảm xúc của cái Loan trên facebook, chèn thêm ít ảnh cho nó sinh động. 😀

Phải tranh thủ ngồi viết ngay về chuyến đi này vì sợ vài hôm nữa những cảm xúc bị nguội dần. Một chuyến đi mà cả bọn đều phải thốt lên rằng: “Lần đầu tiên mình gặp…”

Trước ngày đi

Đến những phút cuối cùng của trận đấu, thành viên thay đổi chóng cả mặt. Những thành viên tưởng chừng 100% chắc chắn nhưng rồi cuối cùng cancel. Thậm chí sát ngày chính bản thân mình còn định hủy,…

Rồi còn 2h trước giờ xe chạy, mình vẫn loay hoay ở công ty chưa về được.

1h trước giờ xe chạy, mình vội vàng tắm xong chẳng kịp ăn rồi phi xe đi lấy cái Tripod chỗ e Quang Anh, và xuýt phát điên lên khi đến nơi nó ko có ở đấy!

Đến nhà chị Soon gửi xe, Hoạch và chị Soon chờ sẵn chỉ chờ mềnh vứt xe vào rồi đi. 

Ngày đi

Phải lâu lắm rồi, từ ngày lên ĐH mình chưa hề bị say xe kinh dị như thế @@.

Mình nằm bẹp như con mèo hen @@. Xe khách dừng ở TP Hà Giang, cả bọn đi thuê xe máy. Vừa vào đc chừng 10′ thì mất điện @@.

Trời vẫn mưa. Chuyến đi HG ko phải lần đầu với hầu hết cả bọn nhưng rồi vẫn bị lạc mất chục km @@

Cứ tưởng rằng sẽ đi theo những con đường cũ của chuyến đi cách đây nửa năm thì hóa ra không phải, đi sang 1 con đường mới.

Lên đến cổng trời Quản Bạ, mục tiêu của Hoạch và a Hiếu chỉ là lên mua đc cái dây để chẳng huyền thoại, nhưng cuối cùng ở đó ko bán nữa =)))

Trời vẫn mưa, rồi lại không mưa, rồi lại mữa,… những cung đường đi qua trơn và bẩn @@ Nhìn ảnh thì có vẻ thơ mộng lắm, như kiểu đi trên mây ấy nhưng sự thực thì mù mịt, trơn,…

Và rồi những sự cố đầu tiên bắt đầu cho 1 chuyến đi đầy trắc trở….

tai-nan-so-1

Xe của 1 bạn bị ngã, chắc là do đi chưa quen. Người cũng không bị sao lắm, sau khi mềnh băng bó xong lại đi bình thường. Nhưng cái xe bắt đầu bị hỏng. Hoạch ra sức sửa, nhưng cuối cùng vẫn không được. Lúc ấy cả bọn đang ở giữa đèo, không 1 bóng nhà dân… Lúc sau phải đi lên 2-3km để tìm thợ sửa xe gọi họ xuống. 

Cuối cùng thì cái xe đó cũng sửa xong và đi được chừng 100m thì xe của Phương và a Bằng vì tránh ô tô đi ngược chiều nên lại ngã @@.

xe-hong

Cũng may là người không bị sao cả. Nhưng ở đây bắt đầu của vài sự kiện. Xe không sửa được, đi gọi thợ sửa xe thì họ cũng loay hoay mất 1 hồi vì méo khung gì đó @@.

Mình nhìn các bạn chết lặng người vì sợ. Vẫn nhớ cảm giác đứng giữa đèo, nhìn Hoạch, nó bảo không sao đâu… Lúc ấy chỉ nghĩ đến trong đầu việc mình vẫn quyết định giữ chuyến đi có phải là sai hay không? Mặt mình như bánh đa ngâm nước, chẳng cười lên nổi.

dung-buon-nua-em-hay-vui-len

Nhưng rồi chị Soon và Phương ra rủ đi nghịch mấy trò vớ vẩn, tinh thần được lấy lại 😀 

anh-bang-lam-viec-tren-duong

Mất mấy tiếng đồng hồ xe ko sửa nổi.

Trời bắt đầu mưa…

Cuối cùng thì đành nhờ 2 anh sửa xe mang cái khung đó đi sửa… Cả bọn vào nhà anh sửa xe để ăn cơm @@.

Bữa cơm thật nhiều cạm xúc =))

Lần đầu tiên mình uống chén rượu đầy dư thế, lần đầu tiên uống có mấy chén mà đã say =)))

Say rượu đến mức, đi qua anh  Hiếu còn mãi mới nhận ra =))

bua-com-sau-dan-toc

Bữa ăn có mấy con sâu, nhìn gớm chết nhưng ăn cũng đc @@

Còn món thịt gì đó, ăn phát gớm, nhưng vì ngại nên ko dám nhè ra :))

Lúc ăn xong thì dính vụ chặt chém :)))

Rồi ông chủ nhà say rượu chửi bới ầm ĩ =))) Mình sợ xanh mắt mèo.

Rồi đến vụ xe mãi ko sửa được nhưng vẫn bị chặt chém… Trời bắt đầu tối. Và xe vẫn chưa sửa được, bonus thêm cả xe của mình cũng bị hỏng cái gì đó :))

Cả team bắt đầu hội 1 đống ý…và cuối cùng thì quyết định chia làm đôi, 4 bạn đi tiếp lên Đồng văn.

Lúc ấy cả 6 đứa, giữa đèo vắng hoe, 1 mảnh đất xa lạ, những người dân tộc xung quanh cứ ngỡ rằng vẫn còn chất phác và tốt bụng nhưng hóa ra giờ họ cũng tính toán và nguy hiểm như người xuôi rồi. 6 người, 3 cái xe và 2 cái bị hỏng @@ 

Còn 6 đứa mềnh quyết định bỏ chuyến đi, quay về.

Trời nhá nhem tối, cũng thật may là vẫn bắt được 1 cái xe tải ngược chiều cho đi cả nhóm gửi hết lên và đi xuống TT Tam Sơn.

du-lic-tren-xe-tai

Đoạn đường ngồi trên chiếc ” Mui trần” đổ những con dốc dựng đứng cũng thật hãi hồn.

Cả 6 đứa đứng lên để giữ xe và giữ người. Lúc ấy có khi nào là sự liều mình đã lên đến đỉnh điểm. Cả bọn hát hò ầm ĩ nhưng bị anh lái xe mắng cho vì tội làm mất tập trung :))

ve-thi-tran-quan-ba-an-toan

Cũng thật may là cuối cùng cũng xuống đc TT Tam Sơn an toàn. Cả 6 người đều phải thốt lên rằng: “lần đầu đi phượt gặp phải tình cảnh này…”.

Cái đích đến Lũng Cú và hoa tam giác mạch ko thấy được nhưng chẳng ai mảy may buồn lòng vì có phải dễ gì được lên ” mui trần” mà đổ đèo Hà Giang…

Qua việc đi và ở ít nhất cả team cũng hiểu nhau hơn về việc ở lại trong lúc khó khăn…

sung-suong-chup-anh-tai-thi-tran-quan-ba

Đêm ở TT Tam Sơn, định bụng tìm quán Karaoke nhưng ko thành :)) Bữa đêm ăn uống như kiểu chết đói… Rồi đánh bài bôi vào mặt nhau và hò hét :))

com-muon-sau-khi-da-an-toan

Và rồi ngày hôm sau cả team loanh quanh ở Quản Bạ chơi rồi đi về. Con đường về chỉ còn lại 3 xe, 6 con người đến từ 3 cty liên quân của VNG- Cốc Cốc- Schenker với những mối liên quan loằng ngoằng :))

vic

Kết thúc ngày 20/10 bằng chuyến xe khách về HN. Rút kinh nghiệm mình uống thuốc ngủ thay vì thuốc say xe , thế là mình ngủ như chết từ lúc lên xe mặc kệ cho mấy ng còn lại trêu nhau cái gì đó :))

Chuyến đi thứ 3 của năm nay đồng hành cùng Hoạch hâm với vai trò đầu têu :)) Có vẻ vẫn còn hợp tác được.

dsc_0776

Chuyến đi thứ 2 trong năm nay với Phương- Tình bạn 15 năm cụa mềnh :)) Có vẻ như nó là nơi nhận gạch đá quen thuộc của hội :))) Và thiếu nó chắc mình sẽ buồn lớm :((

dsc_0679

Chuyến đi thứ 2 với Sam Soon, nàng í có tên giống mẹ mềnh và cũng hay càu nhàu i như mẹ mềnh :))

loan-soon

Chuyến đi thứ 3 với anh Hiếu :)). Anh Hiếu đã bộc lộ ra vài phẩm chất mà ngày thường ko thấy =))))))))))

dsc_0683

Hí hí, cái vụ team kia tách đoàn, chả ai bực mềnh gì vì còn bận nghĩ cách. Thế mà a Hiếu lúc ấy có vẻ rất bực =))) Nhìn buồn cười ko đỡ đc nhưng ko dám cười vì sợ làm mất ko khí căng thẳng của team =)))

Mình đã nghĩ rằng, đi lại những con đường cũ thì sẽ chẳng có gì thú vị. Nhưng hóa ra, nhiều thứ không như mình nghĩ… Mình cảm nhận được nhiều niềm vui và trải nghiệm rất khác… Mình vẫn biết rằng có những khoảnh khắc chỉ tồn tại phút chốc, nhưng vẫn muốn níu giữ lấy nó thật lâu…

Giống như máy ảnh, có những thứ là khoảnh khắc, chỉ vài giây thôi đã ko còn chụp lại được những tấm hình như ý.

Lần thứ 2 em D90 đi phượt, nhưng lần này chẳng được tấm nào ưng cả. Cũng vì có lúc nào mà chụp đâu 🙂

Anyway, đây vẫn là 1 chuyến đi rất thú vị 😀 

Hoa đào trên Quản Bạ, hình như lần nào đến đây nó cũng nở…Hẹn gặp lại những cung đường vào cuối năm, nhất định là thế… Mùa hoa mận hoa đào… 

Chuyến đi cũng đánh dấu lần đầu có mặt a Bằng Ruồi và sự nông nổi không hề nhẹ với những trò lồ chưa từng có của Sam Soon. Minh họa với ảnh bên dưới  🙄

nhung-tro-lo-cua-soon-va-a-bang-ruoi

Lưu để nhớ. Những ngày tháng 10 năm 2013…

2 năm ago

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *